INTER & MESSI – CHÚNG TA KHÔNG THUỘC VỀ NHAU

Khi thông tin Messi từ chối ở lại Barca và yêu cầu kích hoạt điều 24 trong hợp đồng cho phép anh được ra đi tự do vào cuối mùa giải, truyền thông báo chí được một phen dậy sóng. Hàng loạt cái tên có khả năng nhảy vào cuộc đua này đều được liệt kê: từ gã nhà giàu PSG, đại gia Man City cho đến Inter. Tạm không bàn đến hai cái tên đầu, chỉ đề cập đến tình hình Inter, thì câu hỏi được đặt ra là: đây có phải mối quan hệ win-win hay không?
Bất kì điểm đến nào mà Lionel và bố anh lựa chọn, không chỉ là nơi có tiềm lực tài chính hoặc được hậu thuẫn với những túi tiền khổng lồ, mà còn đáp ứng được mục tiêu cạnh tranh chức vô địch Champions League, và Messi phải là hạt nhân chiến lược. Tuy nhiên, Inter chưa có được nền tảng vững vàng để phục vụ Messi một cách tốt nhất. Mục tiêu của Inter thời điểm này cũng không phải là danh hiệu CL (ít nhất phải vài năm nữa), mà là xây dựng bộ khung vững chắc, từng bước tái lập lại vị thế ở Serie A và lật đổ juve. Rõ ràng định hướng này không thể làm hài lòng GOAT như Messi khi sự nghiệp đỉnh cao chỉ còn duy trì trong vài năm tới. Với tầm nhìn như vậy, việc đem Messi về để chinh phục giải quốc nội có khác gì dùng dao mổ trâu để đi giết gà.
Cứ cho là Inter có thể may mắn sở hữu Messi miễn phí (mà trước mắt còn là cuộc chiến pháp lý cực kỳ căng thẳng giữa Messi – Barca), thì số tiền lót tay, cùng mức lương dành cho El Pulga là cực lớn (ít nhất phải bằng hoặc trên thu nhập của Ronaldo – 30 triệu sau thuế với bản hợp đồng 3-4 năm trở lên). Dĩ nhiên, Suning hoàn toàn có thể thu xếp được những khoản tài chính này (sức hút từ thị trường tỉ dân, cùng hàng loạt nhà tài trợ mà Suning đã móc nối trong thời gian qua). Nhưng dù vậy, chuyện Suning đổ trên dưới 500 triệu euro cho cả Messi + nâng cấp hệ thống đồng bộ là khó xảy ra, thì làm sao Inter có thể tránh khỏi nghịch cảnh không còn ngân sách để nâng cấp, tăng cường cho các vị trí đang thiếu và yếu (tối thiểu 4 vị trí: thủ môn, tiền vệ, wing-back và tiền đạo dự phòng). Lúc ấy, chúng ta lại chấp nhận dùng tạm những con hàng trình độ trung bình, và hiệu quả đương nhiên chả thể nào đạt yêu cầu nổi. Sau khi hết hợp đồng (nếu có với Messi), Giuseppe Meazza lại trở thành công trường ngổn ngang: đi tìm thuyền trưởng để bắt đầu đặt nền móng mới. Phung phí 1 năm hiện tại, 3-4 năm cho Messi và ít nhất thêm 1 năm định hình. Quá chua.
Còn nếu không đặt Messi làm trọng tâm lối chơi. Xin nói luôn, có trải chiếu hoa anh cũng chẳng về!
Đó là chưa kể đến, sơ đồ 3 hậu vệ ưa thích của Conte, với 1 tiền đạo cao to làm tường, tì đè hoặc ăn bóng bổng phản công – 1 nhanh nhẹn, chơi rộng nhằm khuấy đảo và tận dụng không gian mở. Cặp Lau-Lu đang chơi ăn ý cùng nhau, một người 27 tuổi – một người 22 tuổi, dư sức dùng tốt trong ít nhất 3-5 năm tới, cùng Sanchez cũng đang back-up ổn định, vừa ký hợp đồng 3 năm, không lý nào lại loại anh ra khỏi kế hoạch của đội. Chỉ cần mua sắm thêm 1 người lobby cho Lukaku là đáp ứng được yêu cầu về một hàng tiền đạo đúng ý của Antonio. Nơi đây rõ ràng không hề có chỗ cho Messi.
Một lí do nữa là, những cầu thủ khéo léo, có nhãn quan và tư duy chiến thuật lại không hợp thầy. Sensi chấn thương vì thể chất không đáp ứng được yêu cầu hoạt động liên tục. Brozovic đẩy lên cao đá bế tắc, Eriksen tốc độ hoà nhập chậm, cảm giác không cùng “màu” với Conte dù chính ông đã thuyết phục anh về Giuseppe Meazza. Với Conte, ông ưa thích sự có mặt của các cầu thủ với tư chất chiến binh trên sân nhiều hơn. Đó là lí do một cầu thủ luôn ở mức tròn vai như Gagliardini lại có chỗ đứng tại Inter. Và mục tiêu mà Conte nhắm đến cũng có chất máu lửa, giàu sức chiến đấu: Vidal, Kante, Ndombele…
Nhìn lại quá trình juve dồn tiền mua C.Ronaldo sau 2 năm, mọi thứ đều theo hướng tiêu cực: lối đá rời rạc, kết quả tệ nhất trong 5 năm ở CL, và thống kê kém nhất trong thập kỷ họ thống trị Serie A. Điều giúp juve vẫn vô địch quốc nội dù chơi dở đến vậy, là do các đối thủ của họ chưa lớn đủ nhanh (Inter), hoặc tự suy yếu và vấp ngã (Lazio, Atalanta, Napoli, Roma). Trước đây, juve luôn duy trì triết lý sử dụng các cầu thủ Italia, hút máu tài năng từ các clb trong nước (cùng lúc đạt được 3 mục tiêu: tranh giành tài nguyên, làm suy yếu đối thủ và đồng thời gia tăng sức mạnh cho mình). Nhưng rồi miếng thịt dê nhà Real treo trước cửa quá ngon mà họ lại đang thiếu vị này cho nồi lẩu cúp tai to. Thế là họ nuốt vội, để rồi mắc nghẹn. Kiến trúc sư tái thiết juve là Beppe Marotta bất đồng quan điểm nên chuyển sang Inter (và đến giờ các Interista vẫn cám ơn juve không hết lời vì món quà này). Hàng thủ đá chính đều quá tuổi băm, tuyến tiền vệ thiếu sức sống, hai cánh cũng không được nâng cấp phù hợp. Những bản hợp đồng free không để lại nhiều ấn tượng, các cầu thủ tiềm năng vẫn mãi không lớn. Những cầu thủ tốt và phù hợp phải lần lượt ra đi theo nhiều lí do khác nhau: cân bằng tài chính, thanh lọc đội hình, giảm quỹ lương… Không chỉ vậy, họ còn bị hội chứng Ronaldo-mania. Toàn bộ số bàn thắng ở vòng knockout 2 mùa gần nhất của juve đều được ghi bởi CR7. Những mục tiêu về danh hiệu CL đã không đạt được, trên khía cạnh cân đối tài chính juve cũng đang gặp khó khăn. Họ thanh lý hợp đồng với Matuidi dù còn 1 năm để cắt giảm quỹ lương, rao bán Higuain mấy mùa khoai sọ nhưng vẫn chưa được ai này nọ, và sắp tới họ sẽ phải cân nhắc chuyện giữ ai – bán ai, bất kể cái tên đó có quan trọng cỡ nào (Dybala hay Ronaldo cũng không ngoại lệ).
Lịch sử hào hùng của Inter những năm 60, ngôi sao lớn nhất của đội là “triết gia Catenacio” Helenio Herrera ngồi trên băng ghế chỉ đạo. Inter của “Triplete 2010” với nhiều nhân tố nổi bật từ Mourinho, Milito, Sneijder, Eto’o… nhưng đó là đỉnh cao của sự hài hoà về mặt tổng thể chứ không phụ thuộc vào cá nhân nào. Inter thập niên 90 đã từng trải qua khoảng thời gian chơi sang khi săn đồ hiệu Ronaldo de Lima: chỉ có 1 danh hiệu duy nhất UEFA cup 1998. Mà danh hiệu đó cũng không mang quá nhiều dấu ấn của người ngoài hành tinh.
Nói vậy không có nghĩa là tôi phủ nhận hoàn toàn chuyện Messi và Inter chẳng có cơ hội đến với nhau, hay nâng tầm Inter – hạ thấp Messi gì ở đây cả. Ngày trước, “bố già” Moratti từng chia sẻ niềm nuối tiếc khi mua hụt Messi thuở còn “tiềm năng” vì anh không muốn rời La Masia. Steven Zhang những ngày đầu tiếp quản Inter từ tay Thohir cũng giật ngược giật xuôi đòi xuống tiền mua Messi nhưng bị CEO lúc đó là Mirabelli can ngăn vì vấn đề cân bằng tài chính FFP. Rõ ràng, trước mỹ vị mà Ronaldo hay Messi mang đến khó ai có thể chối từ. Nhưng, nếu Messi đến Inter, nguyên nhân chính khẳng định là đến từ mong muốn khuếch trương thanh thế và các mục tiêu thương mại của Suning – Inter nhiều hơn là đặt nặng lợi ích hay hướng đến các danh hiệu cao quý trong bóng đá. Điều này đi ngược lại nền tảng mà Suning cố công tạo dựng cho Inter 4 năm qua.
Vậy nên, nói Inter không xứng với Messi là câu nói đầu môi của kẻ tiểu nhân. Cũng như chẳng ai đi nói juve không xứng với Ronaldo, dù họ chỉ có 2 CL trong suốt lịch sử hơn 120 năm so với 5 CL của CR7. Vấn đề quan trọng ở đây là, liệu cả hai có hợp nhau hay không mà thôi!
Hy vọng Steven Zhang và BLĐ tỉnh táo. Vì chẳng có bữa ăn nào là miễn phí cả! Và trên hết là, chúng ta không thuộc về nhau.
ICVN Admin

Bài viết khác

Hoạt động Club

Bình luận (1)

  1. Comment này chỉ mang tính để test

Gửi bình luận