Inter – Real Madrid: Bài học đắt đỏ từ Alfredo Di Stefano

Sự khác biệt giữa sân chơi vô địch quốc gia và Champions League nằm ở những khoảnh khắc. Đặc tính hiện thân cho đẳng cấp trình diễn của một CLB. Thế nên, nếu thi thoảng những hiện tượng như Leicester City, Kaiserlautern, Lille, Montpellier vẫn xuất hiện ở giải VĐQG thì nhất quyết ở sân chơi C1, tỷ lệ này cực kỳ hi hữu. Vấn đề nằm ở khả năng bắt được những khoảnh khắc vàng mà sự hưng phấn thôi là chưa bao giờ đủ cho tham vọng xưng vương. Ở Alfredo Di Stefano, khác biệt giữa Inter và Real Madrid hằn sâu sau 90 phút so tài trên sân.

Nếu không tính đẳng cấp loại B ở Châu Âu như Tottenham Hotspur, Borussia Dortmund và Sevilla, qua 3 mùa giải Champions League đến lúc này thì Real Madrid là đội bóng hạng A thứ 2 mà Inter đụng độ sau Barcelona ở 2 mùa giải trước đó. Xét kỹ ở 3 trận đấu này, kịch bản chung mà Inter phải nhận, là chơi rất hay, có nhiều cơ hội tạo ra, nhưng cách thua thì lãng xẹt. Căn bệnh khá giống kỷ nguyên tiền Mourinho, khi trong giai đoạn được dẫn dắt bởi Roberto Mancini, Nerazzuri thường quỵ ngã bởi những thời điểm chết người mà lẽ ra, họ có thể tránh nếu sở hữu đặc tính “khoảnh khắc” mà tôi đề cập. Điển hình như ở Anfield 2008 chẳng hạn, tấm thẻ đỏ của Marco Materazzi như đâm nhát dao chí tử vào đội nhà, trong khi mùa 2019 – 2020 Xanh Đen bỗng dưng ngừng chơi bóng ở hiệp 2 sau khi dẫn Dortmund 2-0 trong hiệp 1. Ở Alfredo Di Stefano, hình ảnh này được thể hiện rõ qua màn trình diễn của Stefan De Vrij, trung vệ tôi đánh giá là hay nhất ở Inter nhưng lại xập xệ thấy rõ khi đối diện với những Karim Benzema, Sergio Ramos, Toni Kroos…những bậc thầy lão luyện ở sân chơi này.

Bình thường nếu quan sát De Vrij chơi bóng hàng tuần ở Serie A, hãn hữu lắm bạn mới thấy anh đá tệ một trận. Ít thì tròn vai trong khi đa phần là xuất sắc, De Vrij thường giải quyết mọi vấn đề ở hàng thủ nhờ sự tỉnh táo của mình. Nhưng hôm thứ 3 vừa rồi, anh vứt bỏ trạng thái quen thuộc đó bằng sự lơ đễnh đến ngạc nhiên. Tờ Gazzetta Dello Sport kinh ngạc bày tỏ, đâu rồi một De Vrij lạnh lùng ở Serie A khi luôn chậm hơn đối thủ trong hầu hết các pha tranh chấp. Từ bàn thứ 2 của Ramos đến bàn thứ 3 của Rodrygo, phản ứng của anh đều thua xa chuẩn mực thường thấy. Vấn đề tôi cho nằm ở tính trải nghiệm đỉnh cao mà De Vrij nói riêng và Inter nói chung còn thiếu ở sân chơi này. Nhìn ra rộng hơn, bạn sẽ thấy ngoại trừ Ivan Perisic, Arturo Vidal được trải nghiệm ở Bayern Munich đến Barcelona, hơn 80% các học trò của Conte đều là tay mơ ở giải đấu này. Cái họ thiếu là sự lăn lộn ở các trận đấu cân não giúp họ hằn sâu bản lĩnh thực chiến. Ở 5 trận đấu với Barcelona và Real Madrid, Inter đều không thua kém cơ hội hay thế trận nhưng kết quả trắng tay chính là cái thua về tính trận mạc so với đối thủ.

Nếu bỏ qua nỗi buồn ghê gớm khi nhìn đội bóng phải đứng chót bảng, chút an ủi trong các Interista là hãy xem những trận đấu như vậy là “thứ học phí” đắt đỏ để ít nhất giúp lứa nòng cốt trẻ trung như Bastoni, Barella, Lautaro, Hakimi…thu về những hành trang quý giá. Sẽ không thất bại nào là vô nghĩa cả, nếu bạn hướng về phía trước với góc nhìn tích cực.

Lệnh Hồ Thiếu Hiệp
Bài viết gần đây của Lệnh Hồ Thiếu Hiệp (xem tất cả)
5 2 đánh giá
Đánh giá bài viết

Bài viết khác

Tin Inter
Luciano Spaletti: ngoảnh mặt Fioretnina
Tin Inter
Lukaku bình phục vào chủ nhật này?
Đăng ký theo dõi
Nhận thông báo cho
0 Bình luận
Phản hồi trong nội dung
Xem tất cả bình luận
0
Hãy chia sẻ ý kiến để cùng bình luậnx
()
x