in

NHÌN LẠI SERIE A 10 NĂM QUA: KHI THÀNH – BẠI TẠI juve

TỪ CẶP BÀI TRÙNG MAROTTA – CONTE…

Sau khi trở lại từ Calciopoli với chức vô địch Serie B mùa giải 2006-2007, BLĐ juventus vẫn loay hoay tìm lối đi để đưa bà đầm già trở lại vị trí vương quyền ở Italia. Họ mất 4 năm vô định, cho đến khi đặt Beppe Marotta vào vị trí CEO và Antonio Conte nắm ghế HLV. Đó chính là hai trụ cột quan trọng nhất trong chiến dịch phục hưng của juve.

Sự cáo già của Ma lé được thể hiện qua hàng loạt bản hợp đồng ngon – bổ – rẻ, với tiêu chí vừa hút máu các CLB quốc nội, vừa vơ vét các ngôi sao đẳng cấp thế giới hoặc các sao mai tiềm năng nhưng hết hợp đồng… Tiêu biểu như Vidal, Pirlo, Pogba, Tevez, Morata, Coman, Erva, Cuadrado, Khedira, Mandzukic, Pjanic, Dybala, Matuidi, Alves, Costa.

Còn đam mê bóng đá đến mức cuồng nhiệt của Conte và cách cầm quân máu lửa giúp juve vô địch 3 scudetto liên tiếp. Ngay cả khi HLV gốc Lecce rời đi vì mong muốn có nhiều tiền hơn để mua bom tấn nhưng bị từ chối, thì Max Allegri vẫn từng bước kế thừa di sản của người cũ, đồng thời dung nạp những cái tinh hoa của mình để giúp bà đầm già vươn đến đỉnh cao: juve vào đến 2 trận chung kết Champions League trong 3 năm 2015-2017, đồng thời có thêm 4 scudetto, và hàng loạt Coppa Italia, siêu cup Italia.

Bằng những công thức hoàn hảo đó, juve cứ băng băng về đích với sức mạnh tuyệt đối ở mặt trận quốc nội, dồn sức giương cao ngọn cờ Italia ở sân chơi châu Âu. Nếu may mắn hơn chút nữa, họ đã chạm đến ước mơ cháy bỏng là giành được chiếc cup tai to về phòng truyền thống.

7 năm, juve chỉ thay 2 HLV. Sự ổn định vẫn được duy trì một cách triệt để. Cùng khoảng thời gian đó, Inter và AC Milan ngụp lặn trong những vụ mua đi bán lại, còn Napoli – Roma – Lazio – Atalanta chưa đủ thực lực để cạnh tranh với ngựa vằn thành Turin. Thậm chí, ngay cả khi đối mặt với một Napoli bùng nổ và hay nhất lịch sử mùa 2017-2018, thì cũng còn có “hongkong1” xuất hiện để kịp thời cứu thua cho họ. Có cảm giác, nếu juve cứ tiếp tục như vậy, thì họ sẽ thống trị ở Italia cho đến khi nào họ chán thì thôi. Và rồi sớm muộn gì danh hiệu Champions League sẽ ghi tên juventus, thì đột nhiên, sai số xuất hiện.

…ĐẾN NÚT THẮT PARATICI VỚI THƯƠNG VỤ RONALDO

Bình minh bắt đầu từ bóng đêm, nhưng đáng tiếc bình minh là dành cho Serie A, còn bóng đêm của juve chính là Ronaldo. Thời điểm 2018, mối quan hệ giữa Real Madrid và siêu sao người Bồ Đào Nha đang cơm ko lành – canh ko ngọt, báo hiệu sự kết thúc sau một chu kỳ thành công rực rỡ với 4 chức vô địch CL trong 5 năm. Lúc ấy, juve là một trong số ít cái tên có đủ tiềm năng, tài chính và tham vọng để thoả mãn nhu cầu của CR7. Ngược lại, sở hữu siêu sao nhất nhì thế giới, một ông vua ở sân chơi Champions League đích thực chắc chắn sẽ giúp juve tiến gần hơn tới danh hiệu họ đang thèm khát nhiều năm qua. Rõ ràng, thương vụ này đánh đúng tâm lý của BLĐ juve. Cái gật đầu của Andrea Agnelli dành cho Patarici như thánh chỉ, con tàu juve chính thức rẻ hướng, từ bỏ con đường thành công quen thuộc để đeo đuổi mục tiêu theo cách mới: mơ lớn, chơi lớn, ăn lớn.

Sự vượt mặt của học trò Patarici trong việc ký kết hợp đồng với Ronaldo, phần nào khiến bản thân ông thầy Marotta bất mãn. Nó cũng là dấu hiệu ngầm nhắc nhở rằng, quan điểm của BLĐ bà đầm già đã ko còn thích những bữa ăn vừa miệng kiểu “liệu cơm gắp mắm” nữa. Họ cũng chia tay chiến lược “giàu chất Ý” để ưa chuộng những món ngon đẳng cấp thế giới. Kết quả là, Marotta ra đi. Còn juve dưới triều đại của Patarici nổ bom tấn Ronaldo, De Ligt, ngoài ra còn có những bản hợp đồng miễn phí chất lượng như Emre Can, Rabiot, Ramsey.

Nhìn thoáng qua, có cảm giác juve vẫn ổn. Bằng chứng là họ vẫn vô địch thêm 2 scudetto nữa. Nhưng trong 3 năm đó, cách juve chinh phục mặt trận trong nước là vô cùng chật vật, kém thuyết phục so với chính họ những năm trước đây. Còn ở CL, juve liên tục bị loại ngay từ vòng knock-out bởi Ajax, Lyons, Porto – những tên tuổi mà Agnelli xem thường từ trong suy nghĩ. Sự hiện diện của Ronaldo khiến juve mất đi tính cân bằng cả ở khía cạnh tài chính lẫn chuyên môn. Họ rơi vào tình trạng vừa thừa vừa thiếu. Những con người hiện có thì ko đạt yêu cầu chuyên môn hoặc ko phù hợp với lối chơi. Nhưng họ cũng ko đủ khả năng để nâng cấp tuyến tiền vệ ngày càng yếu đuối, hàng hậu vệ thì già nua, 2 cánh thì mỏng manh. Bà đầm già phải giật gấu vá vai bằng đủ mọi cách: họ bán Cancelo đang chín muồi để đổi lấy ít tiền kèm Danilo phong độ phập phù; thanh lý những cầu thủ mang tinh thần chiến binh, luôn khát khao cống hiến như Mandzukic, Matuidi, Higuain để đổi lấy mấy thư sinh mong manh Rabiot, Bentancur, Emre Can, Ramsey, Bernadeschi; định lừa Bà xã đổi Pjanic hết thời cộng chút tiền, để rồi phải gánh một Arthur trẻ trung nhưng chấn thương nhiều như cơm bữa; họ đón về lại con lừa đen Bonucci, thánh ám Buffon để trám đỡ hàng thủ… Toàn những nước cờ theo phong cách chọc mù mắt tôi đi.

VÀ INTER PHỤC HƯNG BẰNG CÔNG THỨC CỦA CHÍNH juve

3 năm với 3 HLV, nhưng juve vẫn đi lùi trong sự bất lực của nhà Agnelli. Họ đã mơ lớn, chơi lớn, nhưng cuối cùng lại ko ăn lớn, mà ăn lol. Vội vàng sa thải Allegri rồi đặt niềm tin khó hiểu vào Sarri với triết lý hoàn toàn mới. Sau đó lại dẹp ngang kế hoạch Sarri-ball chỉ vỏn vẹn 1 mùa, để dồn hy vọng vào ‘Maestro’ Pirlo ko có một chút kinh nghiệm cầm quân nào. Phải nói đây là một canh bạc quá liều, nhưng lại thiếu cơ sở của juve, hoàn toàn ko giống cách hành xử của họ bao năm qua. Nếu đem bài luận văn tốt nghiệp của Pirlo làm chỗ dựa, thì chẳng thuyết phục chút nào. Để tiện so sánh, ko cần lấy ví dụ xa xôi ở N.H.A hay La Liga, hãy nhìn vào thực tế của Stramaccioni – một tài năng trẻ được đánh giá rất cao trong giới sa bàn vào năm 2012 ở Serie A. Anh dẫn dắt đội U19 Inter đoạt NextGen (tương đương chức vô địch CL ở giải trẻ châu Âu), ngay cả bậc thầy Sacchi cũng phải khen ngợi, còn Inter thì đưa anh lên làm HLV nhằm xây dựng nền tảng mới. Giờ thì anh lang bạt tận Trung Đông sau những thất bại phũ phàng ở Inter, Udinese, Panathinaikos hay Sparta Praha. Một cái tên khác là Thiago Motta, người thậm chí còn có bài luận văn tốt nghiệp tốt hơn cả Pirlo. Dù vậy, cựu tiền vệ Inter vẫn phải nhận thất bại trên ghế huấn luyện khi bị Genoa sa thải chỉ sau 2 tháng cầm quân. Nói vậy để thấy, việc đá hay trên sân, học tốt trên lớp cho đến thực tế đứng bên đường pitch là khoảng cách rất lớn.

Còn Inter, sau quãng thời gian vượt khó cùng Suning giai đoạn 2016-2018, vô tình lại nhặt được bí kíp. Đó chính là Marotta và Conte. Steven Zhang đã nhanh chóng kết nối, ký hợp đồng với Beppe ngay khi ông rời Turin, đồng thời xây dựng kế hoạch đưa Inter trở lại vị thế vốn có. Được trao quyền lực, Ma lé đặt niềm tin vào người cộng sự cũ là Conte. Cặp đôi từng đặt nền móng cho sự thống trị của juve 9 năm qua, giờ lại trở thành người giương cao ngọn cờ khởi nghĩa để lật đổ vương quyền của bà đầm già, giải cứu Serie A khỏi màu trắng – đen tang tóc.

Nếu juve thất bại khi copy mô hình quốc tế hoá của Inter, thì Inter lại đặt từng bước chắc chắn trên con đường “Italia hoá” bằng công thức Marotta – Conte. Nerazzurri trọng dụng Bastoni thay vì định bán anh đi, đặt niềm tin đúng đắn vào Barella, lựa trúng Lukaku để kết hợp và nâng tầm Lautaro Martinez, trị dứt điểm căn bệnh viêm cánh với chiếc F1 Hakimi, mua được Eriksen với giá hời rồi unlock anh kịp thời ở giai đoạn quan trọng, ngoài ra còn hàng loạt cái tên dự bị nâng tầm chất lượng như Sanchez, Young, Darmian, Vidal, Kolarov. Dù vẫn có những sai số của Sensi (bị chấn thương huỷ hoại), Lazaro (ko thể hoà nhập) nhưng đặt vào bức tranh tổng thể thì điều đó là chấp nhận được. Chưa kể, việc thanh trừng kẻ phản trắc Icardi, đẩy cựu đội trưởng sang PSG bất chấp sự chèo kéo, phá bĩnh của juve cũng là một dấu ấn vô cùng quan trọng.

Inter tận dụng tốt sự sa sút của chính kẻ thù, ko ngại học hỏi để hoàn thiện bản thân và nỗ lực vượt qua cái bóng của juve. Thầy trò Conte hoàn thành mùa giải bản lề bằng vị trí top 2 Serie A, vào đến chung kết Europa League. Hiện tại, Nerazzurri dồn toàn lực vào cuộc đua scudetto, tạo khoảng cách 6 điểm với vị trí thứ hai của Ac, và 10 điểm với chính juve (còn 1 trận chưa đá với Napoli). Vẫn biết, việc lật đổ nhà ĐKVĐ chưa bao giờ là dễ dàng, mà hạ bệ cả một đế chế juve gầy dựng 9 năm qua càng khó gấp trăm ngàn lần. Dĩ nhiên, nếu ko có sự xuất hiện của biến số “Ronaldo” thì còn lâu mọi thứ mới thuận lợi như thực trạng hiện nay, nhưng may mắn chỉ dành cho những ai biết cố gắng.

Với juve lúc này, họ đang lún sâu vào vũng lầy trong việc giữ hay bán Ronaldo, sa thải hay tiếp tục hy vọng mong manh với Pirlo, bơm vốn thế nào để thoát khỏi tai mắt FFP sau những khoản lỗ đầu tư mà chẳng mang lại lợi nhuận tương đương. Chắc chắn, bà đầm già sẽ tìm cách che đậy mâu thuẫn nội tại bằng cách dồn hết sức đối đầu với Inter, AC Milan trong cuộc đua scudetto. Con thú cùng đường sẽ vô cùng nguy hiểm. Hơn nữa, cái bản lĩnh của nhà vô địch là thứ ăn sâu trong máu juve. Ko dễ để họ bỏ cuộc. Conte biết rõ điều đó, khi ông luôn nhấn mạnh rằng tất cả những trận đấu còn lại của Inter đều là trận chung kết. Đó là cách để giữ những đôi chân cầu thủ trên mặt đất, hun đúc một trái tim nóng nhưng với cái đầu lạnh và tinh thần thép. Chỉ một chút sơ sẩy lúc này sẽ khiến Inter trả giá đắt.

Phải hạ gục kẻ thù lúc họ khát máu, hiếu chiến nhất, đó mới là chiến thắng vinh quang và quý báu. Vậy nên, hãy sẵn sàng trên ngai vàng và chuẩn bị thủ thành đi bà đầm già, vì bây giờ kẻ nổi dậy Inter đã chính thức phất cờ khởi nghĩa rồi đó!

Hãy chấm điểm bài viết này

0 Điểm
Upvote Downvote

Bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Vidal chấn thương đầu gối

Della Sera: CEO Marotta nhập viện