Sau trận đấu Inter-juve: Quân tử báo thù, mười năm không muộn

Với các Interista, chiến thắng rạng sáng nay trước juve là một trận đấu hoàn hảo của Inter dưới thời Conte. Bởi nó là tổng hoà của tất cả yếu tố: 3 điểm trước kẻ thù không đội trời chung, với màn trình diễn áp đảo hoàn toàn.

Cần phải biết rằng, từ 2011 đến trước trận sáng nay, Nerazzurri đối đầu với Bianconeri 23 lần và chỉ thắng 3, hoà 7, thua tận 13 trận. Lần cuối chúng ta hạ gục ngựa vằn đã là chuyện cũ từ tháng 9/2016.

Inter hội đủ mọi yếu tố khi tiếp đón juve: từ thiên thời, địa lợi đến nhân hoà. Được chơi trên sân nhà, dù không có khán giả thì màn “pháo hoa dàn” mà nhóm CĐV Curva Nord bắn bên ngoài Giuseppe Meazza suốt đầu trận khiến không khí căng như dây đàn. Và vô tình Bonucci đã lãnh hậu quả khi tro pháo bay vào mắt khi bóng vừa lăn được vài phút. Cả 2 đội đều phải chơi 120′ ở trận trước vòng knock-out Coppa Italia. Nhưng thầy trò Conte có đầy đủ nhân sự tốt nhất, còn phía Pirlo thì vắng kha khá cái tên quan trọng như: Dybala, Cuadrado, De Ligt, Sandro… juve phiên bản quá độ cũng chưa định hình được lối chơi. Những chiến binh tinh tuý hoặc cái chất của họ đang mai một dần, trong khi người mới chưa hoà nhập một cách trọn vẹn. Ngược lại, Inter có một năm bản lề không đến nỗi nào, và bộ khung lẫn cách đá đã được định hình.

Nhìn cách juve loay hoay khi công không đủ nhân sự, mà thủ cũng thường xuyên thiếu người là biết họ bế tắc đến thế nào. Cả trận, trừ pha làm bàn trong tư thế việt vị ở đầu trận của Ronaldo, và cú sút hiểm hóc của Chiesa bị Handanovic cản phá phút 87, thì họ không có giải pháp nào tiếp cận khung thành chúng ta cả. Đến nỗi Ri Đỗ phải lùi về giữa sân tìm bóng, sút hú hoạ, hay ra cột góc thị phạm cách đá, rồi ngao ngán khi thủng lưới là hiểu.

Conte có một trận cầm quân tốt nhất trong 2 năm qua, khi Inter chơi đúng trình độ cả 2 hiệp trước đối thủ kị-rơ. Vidal toả sáng đúng lúc. Cách chơi rình rập để tận dụng sự cơ động của Barella – Hakimi, khai thác các tình huống phản công mang lại hiệu quả rõ rệt. Liên kết giữa Lau-Lu cũng như khả năng làm tường, càn quét của Big Rom tạo không gian lớn cho các vệ tinh xung quanh có đất diễn. Và khi không còn ông kẹ Pjanic, Brozovic tim đập nhưng chân không còn run nữa. Epic điều tiết nhịp độ trận đấu ngầu lòi như đúng icon của tiền vệ Croatia. Barella bùng nổ với một kiến tạo, một bàn thắng, và hoạt động như người không phổi, luôn có mặt ở mọi điểm nóng.

Những tình huống thay người đều hợp lý từ thời điểm, nhân sự đến màn thể hiện trên sân: Darmian gia cố hành lang cánh trái, thế chỗ  A.Young khi đã đuối sức và bị dính thẻ vàng; Vidal chấn thương & hết lực thay bằng Gagliardini tròn vai, còn Sanchez có khả năng kiểm soát bóng, di chuyển tích cực và có đầu óc chứ không phải là Perisic hữu dũng vô mưu (bài học từ trận Roma coi như có ích). Một ngày đẹp trời, thậm chí “bất động minh vương” Handa-no-jump và bộ ba Skriniar – De Vrij – Bastoni còn giữ sạch lưới. Chuyện khó xảy ra trong 17 trận qua, và lại trước juve mới đáng lạ.

Cuộc đua chưa đi hết 1/2 chặng đường. Thắng juve không khẳng định được gì nhiều, xét trên tổng thể cả mùa giải. Với Inter, 3 điểm không phải là điều quan trọng nhất mà IL Biscione muốn gặt hái trong cuộc chiến này. Vì con số đó với đội top 1 hay xếp chót bảng là như nhau. Cái mà chúng ta cần, thực ra là vượt qua mặc cảm tâm lý e sợ juve. Chúng ta từng thắng, từng có những trận chơi hay hơn hẳn juve mà vẫn hoà hoặc thua. Nhưng 10 năm qua, Inter chưa từng thực sự cùng đẳng cấp với juve. Chỉ có khuất phục được bà đầm già và khiến họ thua tâm phục khẩu phục, Inter mới vượt qua nỗi ám ảnh, can đảm bước vào hành trình chinh phục scudetto.

Nói văn vở chút, bạn phải hạ gục quân vương trên chiến trường, mới có tư cách chinh phục đế vị. Còn có chinh phục thành công hay không, hạ hồi phân giải!

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết

Bài viết khác

Bình Luận
Chuyển nhượngTin Inter
Đăng ký theo dõi
Nhận thông báo cho
0 Bình luận
Phản hồi trong nội dung
Xem tất cả bình luận
0
Hãy chia sẻ ý kiến để cùng bình luậnx
()
x