VỚI INTERISTA LÚC NÀY, SCUDETTO QUAN TRỌNG HƠN LỐI ĐÁ

Mặc kệ truyền thông xâu xé, châm biếm Inter chơi thứ bóng đá phản cảm, xấu xí, vô vị. Còn Interisti thì dễ tính hơn nhiều, với chúng tôi kết quả mới là thứ quan trọng nhất. Inter 2 lần liên tiếp vô địch C1 1964-1965 bằng hệ thống phòng ngự catenaccio trứ danh của huyền thoại Helenio Herrera. Khi chinh phục “cú ăn 3” cùng Jose Mourinho (thậm chí là ăn 5 nếu tính cả danh hiệu dưới thời Benitez), đó cũng là một tập thể xù xì, gai góc và kiên định. Tại sao phải đá đẹp như ý của số đông, nếu bạn vẫn có thể thành công theo cách riêng của mình?

Cựu HLV đội tuyển Italia từng trình diễn lối chơi triển khai bóng nhanh theo trục dọc ở nửa mùa đầu tiên gia nhập Giuseppe Meazza. Nó làm bao Interista mê mẩn, nhưng đổi lại chỉ là những tình huống đẹp, những bàn thắng hay, những hiệp 1 xuất sắc. Rồi Inter vẫn thất bại.

Conte bắt đầu mùa thứ hai cũng cứng nhắc như vậy. Ông cố nhồi nhét các học trò vào trận đấu (mà ông nghĩ là sẽ phù hợp với chiến thuật của mình – như Vidal, Kolarov). Chỉ đến khi bị loại cay đắng khỏi vòng bảng CL 2 lần liên tiếp, Antonio mới bắt đầu chịu thích nghi và thay đổi. Thay vì sử dụng 2 pivot đá giữa, ông kéo Eriksen về đá cặp play-maker với Brozovic để mở không gian cho Barella, cùng 2 wingback khai thác khoảng trống. Nhất là những trận gần đây, Inter tiếp cận trận đấu rất đa dạng. Có thể áp đặt suốt trận (gặp Cagliari), cũng có khi chịu trận (Sassuolo, Atalanta), hoặc giằng co (Lazio, Ac Milan, Torino, Parma).

Nerazzurri không còn đặt nặng việc phải kiểm soát trái bóng. Thay vào đó, thầy trò Conte chú trọng điều tiết nhịp độ trận đấu, và đề cao tính hiệu quả hơn. Điều đó đem đến một cảm giác kì lạ cho chính các Interista, là họ luôn tin các cầu thủ sẽ tìm thấy mành lưới của đối phương, không sớm thì muộn. Còn một khi đã để Inter nắm lợi thế rồi, thì chẳng ai bảo vệ thành quả tốt hơn chính họ lúc này. Lần cuối cùng Inter bị dẫn trước ở Serie A, là ở vòng 17 gặp As Roma. Inter cũng phá kỷ lục của chính hàng xóm Ac Milan, khi là đội đầu tiên Serie A có mạch thắng 11 trận ở lượt về.

Thứ Conte đem đến cho Inter không chỉ là chiến thắng, mà còn là niềm tin. Ông ghi điểm trong lòng Interista khi giơ ngón tay thối dành tặng Agnelli. Ông liên tục đối đầu với truyền thông để thay học trò gánh chịu mọi áp lực. Cả Inter lúc này là một tập thể đoàn kết, cùng nhìn về một hướng. Có thể hơi khập khiễng, nhưng ít nhiều nó làm ta gợi nhớ về một thời Interinho. Với các cầu thủ, Antonio như một người anh lớn, sẵn sàng ném mình vào lửa vì họ. Đáp lại, họ dốc hết sức trên sân để biến sự chuẩn bị của ông thành kết quả.

Cassano mỉa mai Conte chỉ biết đặt cầu thủ bên dưới quả bóng, nhưng anh quên nhìn lại hiệu số để thấy một sự thật “ngược ngạo”: Inter ghi 69 bàn/30 trận, nhiều thứ 2 giải đấu (chỉ kém mỗi Atalanta vốn lấy công bù thủ 2 bàn). Đương nhiên, Inter cũng có hàng thủ tốt nhất (cùng juve).

Là người thực tế và luôn nhìn mọi thứ qua lăng kính khắt khe, tôi vẫn cho rằng nếu mùa giải này thành công, vị thế Conte dù “tạm thời” không thể bằng Mourinho, thì vẫn cao hơn Mancini một bậc. Xét hoàn cảnh, đối thủ, hành trình mà Antonio phải vượt qua nhiều chông gai hơn người tiền nhiệm nhiều. Như tôi từng nói, làm tướng cầm quân phải lấy thành bại trên chiến trường định đoạt. Chỉ cần ông hạ bệ vương quyền của juve, đưa scudetto về Giuseppe Meazza, thì tôi sẽ là người đầu tiên bảo vệ ông trên mặt trận Việt Nam này.

Còn 8 thành trì cuối cùng, đầu tiên là xứ Naples của Tê Giác tướng quân Gattuso vào rạng sáng mai. Công thành thế nào đây, chủ tướng Conte?

5 2 đánh giá
Đánh giá bài viết

Bài viết khác

Tin Inter
Tin Inter
Đăng ký theo dõi
Nhận thông báo cho
0 Bình luận
Phản hồi trong nội dung
Xem tất cả bình luận
0
Hãy chia sẻ ý kiến để cùng bình luậnx
()
x