Javier Zanetti – Người đội trưởng vĩ đại của Inter

Ngày 11/5/2014, Zanetti chơi trận đấu cuối cùng cho Nerazzurri. Hôm đó, Inter thắng Lazio 4-1, con số 4 huyền thoại như để tri ân người đội trưởng vĩ đại. Khi Mazzarri tung Javier vào sân trong hiệp 2, một Interista đã bất chấp vượt hàng rào an ninh, cố gắng chạy về phía anh. Nhân viên an ninh cuối cùng cũng bắt kịp, dù vậy Zanetti vẫn đến ôm anh bạn ấy và trò chuyện đôi chút. Chẳng ai có thể biết rõ họ nói gì, chỉ thấy trong ánh mắt của Interista ấy ngân ngấn lệ, và khi người hâm mộ được an ninh hộ tống rời khỏi sân, Zanetti ngước mặt lên trời để cố ngăn niềm xúc động. Đó là ngày cuối cùng anh được phục vụ Inter, trên sân vận động Giuseppe Meazza với tư cách một cầu thủ, một người đội trưởng mẫu mực.

“Cảm ơn tất cả mọi người”, Zanetti nói.
“Các bạn không biết tôi đang xúc động thế nào đâu. Bây giờ, nói các bạn quá tuyệt vời e rằng chưa đủ.
Tôi muốn cảm ơn đến tất cả mọi người đã luôn bên tôi. Linh hồn tôi luôn bảo vệ và cảm thấy biết ơn chiếc áo Inter này. Tôi học được nhiều điều về tình yêu và tôi biết ơn các bạn về điều đó. Tôi mong rằng các bạn hãy yêu CLB này, như tôi sẽ yêu CLB này mãi mãi. Thề có Chúa.
Tôi muốn cảm ơn vợ tôi Paula và gia đình tuyệt vời của tôi, cha tôi, người đang xem tivi ở Argentina lúc này và không muốn đến đây.
Tôi muốn cảm ơn mẹ tôi đang trên thiên đường, người chắc chắn sẽ hạnh phúc cho tôi vào lúc này. Tôi cảm ơn gia đình Moratti, người đã tin tưởng tôi suốt những năm qua.
Tôi cảm ơn Chủ tịch Erick Thohir, người cho phép tôi tiếp tục được ở bên gia đình Inter tuyệt vời này, như tôi luôn mơ ước.
Tôi cảm ơn những đồng đội tuyệt vời, mùa này và những mùa trước đó, những người đã tôn trọng và dành cho tôi nhiều tình cảm.
Tôi rất hạnh phúc vì sự nghiệp tuyệt vời của tôi đã gắn bó với chiếc áo này, chiếc áo tôi thực sự yêu. Bây giờ tôi phải làm gì đó khác. Tôi không biết liệu tôi có làm tốt không, nhưng tôi có thể nói rằng tôi sẽ bảo vệ Inter như cách tôi bảo vệ khung thành khi thi đấu.
Cảm ơn vì đã yêu mến tôi. Tôi thật sự yêu các bạn rất nhiều”.

Nhắc đến người cựu đội trưởng lành tính, cần mẫn của Inter, người hâm mộ bóng đá không thể quên 3 câu chuyện tiêu biểu cho chính cuộc đời anh.

1 – “Chân ái” của Javier Zanetti

Với Zanetti, mỗi khi nhắc về anh, là nhắc đến những đức tính tốt đẹp nhất của con người: trung thành, tận tuỵ, bền bĩ, chung thuỷ cả trong và ngoài sân cỏ.

Chuyện tình của Javier Zanetti cũng gian truân, vất vả như con đường bóng đá của anh vậy. Vất vả theo đúng nghĩa đen, bởi trên đời này, chẳng có anh phụ hồ nào là nhàn nhã mà mưu sinh được cả.

Dock Sud là một quận ngoại ô nghèo ở Thủ đô Buenos Aires. Zanetti sinh ra và lớn lên ở đó. Bố anh là ông Rodolfo Ignacio, làm nghề thợ nề, mẹ anh thì làm giúp việc cho một gia đình trong vùng.

Năm Zanetti 12 tuổi, ông bố Rodolfo nhận thấy cậu con trai không có khả năng học hành, lại có sức khỏe nên cho… nghỉ học đi phụ hồ kiếm thêm. Trong cuốn tự truyện của mình, Zanetti cho biết vì còn nhỏ nên cũng chỉ làm việc lặt vặt, xách vữa cho thợ xây ở các công trình.

Năm 1989, Zanetti bị lò đào tạo trẻ Independiente sa thải vì ốm yếu, người quá gầy, thể lực không đáp ứng được cho con đường chuyên nghiệp. Thời điểm ấy, Zanetti chính thức trở thành phụ hồ chuyên nghiệp trong tốp thợ của cha. Công việc của một phụ hồ thời ấy, theo lời kể của huyền thoại Inter: “Tôi phải dậy từ 3 giờ sáng, ăn sáng và bắt đầu làm việc cho đến tối mịt, thậm chí còn làm thêm cả nghề đi giao sữa”.

Năm 1991, Zanetti mới được đội bóng nhỏ Talleres nhận vào trung tâm đào tạo trẻ. Nhưng thời gian này, anh vẫn tranh thủ thời gian kiếm thêm thu nhập cho gia đình bằng nghề phụ hồ. Cũng trong thời gian này, Zanetti gặp người phụ nữ quan trọng và cũng là duy nhất của cuộc đời anh, cô bé Paula de la Fuente.

Gọi là cô bé, vì vào thời điểm đó Paula mới 14 tuổi. Gia đình Paula thời điểm đó phản đối kịch liệt, nhất là ông bố Andres De la Fuente – vị Giáo sư của một trường đại học danh tiếng tại Buenos Aires. Giáo sư Andres muốn con gái ở tuổi vị thành niên của mình tập trung học hành. Mặt khác, ông cũng khó chấp nhận khi thấy cô con gái “mới nứt mắt ra” không lo học hành lại đi yêu… một anh phụ hồ. Tuy vậy, chàng phụ hồ ở Dock Sud và cô con gái rượu của ông giáo sư Andres De la Fuente vẫn lén lút hẹn hò.

Nhưng may cho Zanetti vì Giáo sư Andres De la Fuente cũng hâm mộ bóng đá. Zanetti cho biết, dường như những năm tháng “ngày xách 500 xô vữa” đã tạo cho anh một thể lực phi thường. Từ các đội bóng Talleres rồi Banfield, người ta bắt đầu gọi anh là El Tractor (Máy kéo). Từ ấy, Giáo sư Andres mới không cấm con gái hẹn hò với El Tractor. Bởi lẽ “ông ấy tin tôi sẽ có tương lai với bóng đá, chứ không phải phụ hồ”, Zanetti kể.

Năm 1995 là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời và sự nghiệp của Zanetti, khi anh được Inter Milan chiêu mộ. Lúc ấy, Paula 17 tuổi và lúc ấy Giáo sư Andres chính thức… mất con gái, vì con gái ông theo anh “phụ hồ” rời Argentina tới Italia. Rồi sau đó thì sao?

Bây giờ Zanetti vẫn là người của Inter Milan với vai trò Phó Chủ tịch ở Giuseppe Meazza. Phó Chủ tịch chia sẻ: “Paula là người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời tôi. Chúng tôi cùng đến Italia khi còn quá trẻ. Trong 3 năm đầu tiên, cô ấy vừa phải chăm sóc tôi, lại vừa phải lo học hành. Tôi không thể có được ngày hôm nay nếu thiếu Paula”. Năm 1999, Zanetti và Paula mới cưới nhau. Hiện tại, tổ ấm của họ có 3 người con là Sol Zanetti (2005), Ignacio (2008) và Tomas (2012).

Với các ngôi sao serie A, bê bối ngoại tình với các chân dài bốc lửa vẫn xảy ra như cơm bữa. Tuy nhiên, từ khi đặt chân tới xứ Mỳ ống tới nay, trải qua những năm tháng vinh quang nhất, nhưng đội trưởng vĩ đại của Nerazzurri không dính bất cứ tai tiếng nào, anh vẫn chỉ có một người phụ nữ, đó là Paula, giống như trên sân cỏ, anh chỉ biết cống hiến cho Inter.

2 – Kẻ “phá hoại”

Suốt nhiều năm qua ở sân Giuseppe Meazza, đội ngũ chăm sóc cỏ luôn phải than phiền về Zanetti. Lí do là anh chạy quá nhiều và chân anh quá khỏe, có thể ví “Zanetti chạy đến đâu, cỏ không mọc được ở đấy”. Họ sợ nhất những trận cầu thủ này đá cánh. Vì khi hết giờ, một vệt dài ngoằng kéo dọc gần đường hai biên xuất hiện, cỏ rạp xuống vì Zanetti đã lên xuống chừng 20 lần.

Có một lần, bác thợ chăm cỏ đã nói với Zanetti: “Javier ạ, cậu làm ơn chạy đều tất cả mọi chỗ trên sân được không, như thế chúng tôi sẽ không cần cắt cỏ nữa. Rồi đến lúc tôi đề nghị ngài Moratti trồng cỏ nhân tạo ở 2 biên cho cậu tha hồ quẩy”.
19 năm ở Inter và thi đấu hơn 850 trận. Lúc nào cũng năng nổ, nhiệt tình, Javier Zanetti không những cày nát mặt cỏ của Giuseppe Meazza mà còn vô tình “phá hoại” không biết bao nhiêu sân bóng khác.

Càng tồi tệ hơn nữa là… chỗ nào Zanetti cũng đá được. Vừa hôm trước đá hậu vệ phải, hôm sau đã nhảy tót sang cánh trái. Vừa hiệp một đá tiền vệ trung tâm, hiệp hai đã thấy băng lên đá… tiền vệ cánh. Chẳng thế mà nhiều người xem trên sân cứ thấy đội cắt cỏ nhìn Zanetti chằm chằm trong trận. Hâm mộ? Không phải đâu. Họ nhìn xem Zanetti đá chỗ nào, rồi lái sẵn máy làm cỏ ra khu vực đó. Hôm sau kiểu quái gì mà chả phải trồng lại quá nửa.

3 – Gã “keo kiệt”

Gần khu tập luyện của Inter có một cửa hiệu nhỏ. Tuy chỉ lọt thỏm giữa những biển hiệu hoành tráng nhưng nơi này rất hút khách. Materazzi, Cambiasso, Julio Cesar đều là khách quen ở đây. Chủ tiệm là một người rất thoải mái và vui vẻ.

Nhưng trong một lần được hỏi, anh ta đã nói về Zanetti:”Gã keo kiệt, lúc nào cũng vào chọn kiểu tóc rẻ nhất để cắt. Tôi chẳng hiểu sao anh ta lại cứ như thế suốt bao nhiêu năm qua, kể từ lúc tôi còn học việc đến giờ là chủ tiệm. Được cái là nhờ anh ta mà khách khứa cũng hay kéo đến đây. Dĩ nhiên, gã Javier nổi như cồn ở thành phố này mà”.

Anh chàng thợ cắt tóc nói đúng. Zanetti luôn để cùng một kiểu tóc suốt nhiều năm ở Inter. Tuy vậy anh thợ đã hơi khó tính với đội trưởng của Inter. Sự thật là ngày đầu đến Inter, lạ nước lạ cái, Zanetti đã chọn quán cắt tóc nhỏ nhất và cắt kiểu đầu rẻ nhất. Mà kiểu đấu ấy thật ra là do… mẹ anh chọn cho anh từ nhỏ. Bản thân anh thấy kiểu đầu đó hợp với mình nên mỗi lần vào quán đều chỉ nói đơn giản:”Cắt cho tôi như lần trước”. Chủ quán cười, tặc lưỡi đưa vài đường kéo quanh đầu là xong. Thế là lại ra cái đầu như lần trước.

19 năm như vậy. Từng ngọn cỏ quen bước chân Zanetti. Từng nhân viên quen lề thói của anh. Ông chủ hiệu cắt tóc nhớ như in kiểu đầu tròn xoe đơn điệu của anh. “Chỉ một đường kéo là xong”. Zanetti bước vào trang sử Inter với những hành trang giản dị như thế, và chính những chi tiết giản dị đến đơn điệu của đời thường xây nên tượng đài anh vĩ đại trong lòng các CĐV. Anh khóc nước mắt Inter. Anh cười nụ cười chiến thắng Inter, đau nỗi đau Inter, không mè nheo bổng lộc, không kiêu căng phá phách.

19 năm chuyên nghiệp cho 1 câu lạc bộ duy nhất, và đến giờ vẫn cống hiến tất cả cho màu áo Xanh – Đen ấy. Cũng ngần ấy thời gian cho một kiểu tóc, 1 thợ cắt tóc, 1 hành lang cánh, và 1 cô gái.

Zanetti 4ever !!!

Bài viết khác

Tin Inter
D’Ambrosio sắp rời Inter

Gửi bình luận