in

Nhìn lại trận đấu Inter – Fiorentina: Vạn sự khởi đầu nan…

Mùa giải 2020-2021 của Inter bắt đầu bằng màn rượt đuổi tỉ số đầy căng thẳng với Fiorentina – một trong những đối thủ khá rắn mặt với Inter 2 năm trở lại đây. Và Conte phải triệu hồi Pazza Inter (mà ông từng hứa sẽ không đặt Nerazzurri rơi vào hoàn cảnh này khi nhận lời làm HLV Inter) trong vài phút cuối mới có thể lội ngược dòng, khuất phục thầy trò Giuseppe Iachini. 

HỆ THỐNG PHÒNG NGỰ

Inter xuất phát với hàng thủ 3 người: D’Ambrosio – Bastoni – Kolarov. Đây là lần đầu tiên cả 3 ra sân cùng nhau. Nếu D’Ambrosio thường xuyên chơi ở vị trí trung vệ lệch phải lượt về mùa trước, thì đây là màn debut của Kolarov trong màu áo Nerazzurri, và cũng là lần đầu Bastoni chơi trong vai trò “quarter-back”. Sự chắp vá này đến từ nhiều lí do: De Vrij phải vắng mặt vì nhận đủ thẻ phạt mùa trước, Godin đã đến Cagliari, còn Ranocchia – người khả dĩ nhất có thể chơi ở trung tâm hàng thủ 3 người – đang hoàn tất các bước cuối cùng để gia nhập Genoa. Trong khi đó, ngày mà Skriniar rời Milan không còn xa, đồng thời Conte cũng không đánh giá cao khả năng đóng góp của trung vệ Slovakia sau 1 năm thử nghiệm không mang lại kết quả.

Điều này khiến hàng thủ Inter cực kỳ khốn đốn trong suốt trận đấu, và cơn ác mộng khởi đầu từ rất sớm. Ngay ở phút thứ 3, các cầu thủ của Fio thoải mái chuyền bóng đổi cánh, người quen cũ Biraghi đã câu bóng vào đúng trung tâm hàng phòng ngự, nơi Bonnaventura và Kouame hoàn toàn lấn lướt cả số lượng và vị trí thuận lợi, dễ dàng phá lưới Handanovic mở tỉ số trận đấu. Điều đáng nói là chỉ trong 3′ đầu tiên ấy, hàng phòng ngự Inter vô cùng xộc xệch khi Bastoni đá giữa lúc giao bóng, nhưng trong bàn thua lại chỉ có mình Kolarov bị kẹp giữa 2 cầu thủ Fiorentina, còn Bastoni dạt hẳn về góc phải “như một thói quen”. Có nghĩa là, cảm quan vị trí lẫn sự phân chia nhiệm vụ phòng ngự không hề tồn tại với các cầu thủ Inter.  Đây là điều dễ hiểu khi không ai thực sự chỉ huy hệ thống bảo vệ khung thành Handanovic trong số 3 người D’Ambrosio – Bastoni – Kolarov.

Bastoni đá giữa hàng thủ 3 người đầu trận…

... nhưng anh lại đứng lệch phải như các trận trước, trong tình huống dẫn đến bàn thua.

Inter tiếp tục thủng lưới thêm 2 bàn nữa như lẽ tất yếu, đều bắt nguồn từ vị trí của D’Ambrosio. Nguyên nhân là bởi, anh buộc phải dâng cao hỗ trợ Ashley Young trong mặt trận tấn công, khi phía bên đối diện, Kolarov – Perisic không thực sự hiệu quả mỗi lần lên bóng. Chính vì gánh nặng lệch cánh này, khiến Ribery dù đã 37 tuổi vẫn dư sức khai thác triệt để khoảng không mênh mông bỏ lại phía sau Dumbo bằng những pha bóng lắt léo, đầy tốc độ và sự sáng tạo. 

Trong khi đó, Bastoni không thực hiện tốt nhiệm vụ làm chủ mặt trận phòng ngự lẫn hỗ trợ bọc lót, liên tục bị hút theo tình huống bóng, bỏ vị trí để Castrovilli xông vào giữa trung lộ, ghi bàn gỡ hoà 2-2. Trung vệ người Ý còn ít nhất 1 lần bị Kouame vượt qua đối mặt với Handanovic (nhưng đội trưởng Inter đã xuất sắc khép góc cứu thua), và 1 lần Vlahovic sút ra ngoài trong tư thế trống trải sau đường chuyền dọn cổ của gã mặt sẹo. 

Bastoni tiếp tục đứng sai vị trí, không phong toả được mối liên kết giữa Ribery – Castrovilli trong bàn thua thứ hai

May mắn là mọi sai lầm ở phía sau đều được các đồng đội tuyến đầu vá lỗi. Với Bastoni, hy vọng những bài học đắt giá này sẽ giúp cậu nhóc 21 tuổi thêm chín chắn và kinh nghiệm hơn trên con đường  sự nghiệp. Tuổi trẻ được quyền mắc sai lầm, như cái cách Conte vẫn tin dùng Alessandro ở mùa trước dù anh chọn vị trí nghiệp dư khiến Higuian kết liễu Inter trong những ngày đầu ra mắt người hâm mộ Nerazzurri. Còn Danilo thì may mắn hơn, khi số phận luôn ưu ái gọi tên anh trong những thời khắc quyết định. Một bàn thắng theo lẽ thường không thể bù đắp cho ba bàn thua, nhưng tính chất kết liễu của nó đủ để Interista quên đi tất cả. Bên cạnh đó, trách nhiệm hỗ trợ tấn công cũng đòi hỏi anh phải hy sinh khả năng phòng ngự. Được này mất kia, hy vọng các Interista khó tính có thể nhìn nhận một cách công tâm hơn. 

De Vrij sẽ trở lại để khoả lấp những sai lầm mà Inter gặp phải trong trận đầu tiên của mùa giải. Nhưng có một vấn đề khác đặt ra là, nếu trong tương lai hậu vệ Hà Lan không thể ra sân được, thì ai sẽ là người thay thế anh? Trong tay Conte chỉ còn Skriniar, Ranocchia, Pirola. 2 người đầu có thể ra đi trong nay mai, trong khi Pirola chưa từng có kinh nghiệm thực chiến. Bài toán khó giải này Conte và BLĐ buộc phải tìm phương án khả thi, nếu không muốn lại hụt hơi trong thời điểm then chốt, mà năm ngoái Handanovic vắng mặt đã khiến Inter liên tục mất điểm.

MẶT TRẬN TẤN CÔNG

Vai trò thực sự của Ivan Perisic

Có ít nhất 3 tình huống Perisic là người kết thúc tình huống tấn công sau các pha dàn xếp của Inter

Nhiều người chê trách và phủ nhận vai trò của Perisic. Nhưng có một điều ít ai để ý là, trận đấu này Ivan không chơi như một wing-back thực sự, mà giống với một tiền đạo cánh ảo nhiều hơn. Ko dưới 3 cơ hội Inter tạo ra, điểm kết thúc luôn là Perisic. Đây có thể là sáng tạo mới mà Conte dành cho cầu thủ Croatia. Không thể gò ép anh chơi ở vị trí trái sở trường, thì hãy để anh ta chọn cách chơi thuận lợi nhất có thể. Nếu tận dụng cơ hội tốt hơn, canh thước ngắm chuẩn hơn thì có lẽ Perisic đã có cho mình bàn thắng, và Conte có thể hài lòng với kế hoạch của mình. 

Lautaro Martinez tìm lại chính mình

Trận đấu rạng sáng qua là một màn thể hiện xuất sắc của Lautaro Martinez. Bàn thắng thứ hai của Bò tót đến từ nỗ lực cá nhân của anh hơn là hiệu quả vận hành của hệ thống chiến thuật mang lại. Nhất là bàn thắng gỡ hoà đến từ một pha bóng không có nhiều tính sát thương. Bất chấp pha làm tường của Lukaku, cộng với tốc độ của Barella là rất nhanh, các cầu thủ đội khách vẫn kịp lùi về, áp đảo số lượng nhân sự (6 vs 3). Trước mặt El Toro là 3 bóng áp trắng, và ở khoảng cách 20m khi ấy góc sút không thuận lợi, nhưng cú cứa lòng của tiền đạo Argentina vẫn giúp Inter cân bằng tỉ số, lấy lại thế trận. Trước đó, Martinez có pha nhứ người rồi lùi về phía sau để thoát khỏi không gian kiểm soát của cầu thủ phía Fiorentina, thoải mái nhận đường kiến tạo từ Barella. 

Những biến động nhân sự trong trận đấu

Có 2 cách nghĩ về những sự thay đổi con người của Conte (đưa Sensi thay Eriksen, Hakimi thay Young, Nainggolan – Vidal thay Brozovic – Barella và cuối cùng là Sanchez thay Perisic):

1 – Conte lần lượt tung hết các quân bài có trong tay nhằm cầu may rủi;

2 – Conte có ý đồ rõ ràng khi thay Hakimi nghi binh, Inter gần như không triển khai tấn công cánh mà tập trung đánh trung lộ nhiều hơn với sự có mặt của Sensi. Sau khi khiến đội hình đối phương rối loạn, cặp đôi “xăm mình” Nainggolan – Vidal góp phần càn quét tuyến giữa. Nhưng thực tế, Sanchez mới là ngòi nổ của Inter. 

Conte thay Perisic – một tiền vệ chơi như tiền đạo, bằng Sanchez – một tiền đạo nhưng vào sân lại chơi như tiền vệ. Alexis chơi dạt, di chuyển rộng chứ không bó vào trong giống như Perisic. Đó cũng là cách Fiorentina sập bẫy mà Conte giăng ra. Cả trận Inter không thường xuyên khai thác cánh trái. Hakimi, Sensi, Vidal, Nainggolan vào sân càng củng cố sức mạnh cho tuyến giữa và bên phải nhiều hơn, như nhấn mạnh đây mới là nơi Inter quấy rối, tìm kiếm cơ hội khoan thủng các lớp phòng ngự đội khách. 

Nhưng vai trò của Sensi, Vidal và Nainggolan chỉ là người đóng/mở không gian, để Sanchez từ biên trái (đổi vị trí với Sensi) chạy vào trước khu vực ngay vòng ngoài box, nhận bóng từ pha làm tường của Lukaku. Một pha rót bóng xuống góc phải cho Hakimi một chạm đẩy ngược bóng trở lại trung lộ, nơi Lukaku chờ sẵn để kết thúc tình huống. 

Sensinhobộ não Inter

Chỉ hơn 30’ có mặt trên sân, Sensi đã giúp Eriksen và nhiều cổ động viên hiểu được lí do vì sao tiền vệ Đan Mạch không được xuất hiện thường xuyên trong đội hình chính. Và nếu cứ giữ nguyên lối chơi cũng như cách di chuyển không bóng, Eriksen khó lòng trụ lại ở Milano. Điều này khá đáng tiếc cho “Ảo thuật gia”, dù kỳ vọng của Interisti và tài năng của anh là điều không ai phủ nhận. 

Thay vì loanh quanh và đứng ở vị trí “chết”, Sensi liên tục di chuyển trục ngang khi không có bóng để bao quát và nắm bắt vị trí, tempo trận đấu, đồng thời cũng gây rối loạn phòng tuyến đầu tiên của Fio. Ngay khi có bóng, Stefano sẵn sàng xông thẳng vào một cách trực diện, hoặc tung ra những đường chuyền mang tính gợi mở, hiệu quả sát thương cao. Trong hình là một tình huống tiêu biểu cho cách chơi này của Sensi-cool. Tiền vệ người Ý sau khi quét trục ngang để tìm kiếm vị trí thuận lợi, anh nhận bóng ở 1/3 giữa sân, dùng kỹ thuật vượt qua 2 cầu thủ Fio trong không gian hẹp rồi tỉa bóng ra cánh trái cho Perisic. Dù pha bóng kết thúc bằng cú đệm lòng của Lukaku bị cầu thủ đối phương kịp thời can thiệp, nhưng màu sắc mà Sensi mang lại rõ ràng đúng ý đồ của Conte hơn nhiều. Điều này chứng minh Cassano đã sai khi nhận xét Conte chỉ muốn dùng các cầu thủ có trình độ cơ bản mà không yêu cầu cao.

Sensi vượt qua 2 cầu thủ Fiorentina...

đặt Perisic vào vị trí thuận lợi để kiến tạo cho Lukaku. Đáng tiếc cú đệm lòng của Big Rom bị hậu vệ can thiệp làm thay đổi quỹ đạo bóng. Inter kết thúc tình huống tấn công và nhận về quả phạt góc

Một ví dụ nữa cho tính trực diện ấy là ở trước tình huống D’Ambrosio ghi bàn kết thúc trận đấu. Tính từ lúc Inter được hưởng quả phạt góc, Sensi di chuyển từ rìa vòng cung trước box, cho đến khi anh đặt bóng xuống chấm góc và chuyền cho Sanchez câu vào phía trong kiến tạo, tất cả diễn ra trong vòng 5 giây! Khi ấy phía Inter mới chỉ có Lukaku và Lautaro đứng mai phục sẵn ở vị trí thuận lợi, còn hàng phòng ngự CLB xứ Florence dù có rất đông nhân sự, nhưng cũng chưa sắp xếp tổ chức để kịp đối phó với màn đá phạt góc chớp nhoáng này. Nếu là Ảo thuật gia, Epic-Brozo hay một người khác xử lý, tình huống sẽ được diễn ra từ từ cho đến khi các cầu thủ tấn công của Inter vào đúng chỗ. Như vậy thì Fio cũng có đủ thời gian để sắp đặt mọi thứ, giảm thiểu tối đa sự nguy hiểm mà Inter có thể tạo ra. Tính bất ngờ và khả năng đột biến cũng vì thế mà mất đi. 

Pha bóng dẫn đến bàn thắng nâng tỉ số lên 4-3 của D’Ambrosio. Có thể thấy Inter hoàn toàn bị Fio áp đảo về mặt con người trong khu vực 16m50.

Vạn sự khởi đầu nan. Dù phải nhờ đến Pazza Inter, nhưng không thể không ghi nhận những sự thay đổi người chính xác và kịp thời đã giúp Antonio Conte có được kết quả mong muốn: 3 điểm cho trận khai mạc. Đây cũng là phép chiến thắng tinh thần bước đầu của ông thầy gốc Lecce trước những quan điểm phản đối ông, khi có đủ chất liệu tốt trên ghế dự bị sẵn sàng thay đổi cục diện lúc đội nhà bế tắc. Trước mắt sẽ là Benevento của Pippo Inzaghi, gương mặt mới lên hạng nhưng đã lội ngược dòng trước Sampdoria dù bị dẫn trước 2 bàn. Roma đã cầm chân juve trong trận hoà 2-2 sáng nay. Inter cần tận dụng tốt quãng thời gian bà đầm già đang tìm cách thích nghi với cuộc sống mới. Và câu trả lời sẽ đến từ màn trình diễn trên sân sau 3 ngày nữa.

Hãy chấm điểm bài viết này

0 Điểm
Upvote Downvote

Bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Ranocchia – Darmian, kẻ đi người đến

Radja Nainngolan: Đi hay ở lại?