in

TỪ “CÚT ĐI CONTE” ĐẾN INTER VÔ ĐỊCH

Sau 3283 ngày đứng dưới cái bóng của Juventus, Inter Milan đã vùng dậy để trở thành nhà vô địch. Đó không phải một hành trình dễ dàng với nửa xanh thành Milan, những người luôn bị căm ghét ở đất nước hình chiếc ủng vì tính quốc tế của mình.
Inter xuất sắc thế nào?

Chính Juventus và bộ sậu của “Bà đầm già” bao gồm Giám đốc thể thao Fabio Paratici và chủ tịch Andrea Agnelli đã lên tiếng

chúc mừng

và thừa nhận Inter “xứng đáng” với Scudetto lần thứ 19 trong lịch sử.

Mùa trước, Inter đã kết thúc mùa giải với 1 điểm kém hơn Juve trên BXH. Trong giai đoạn Juve sa sút nặng vào cuối mùa, Inter cũng liên tục tự bắn vào chân mình với những kết quả thảm hại. Cú đá dội xà của Roberto Gagliardini ở cự ly 4 m ở trận hòa Atalanta ở vòng 19 hay trận thua ngược Bologna dù đá hơn người ở vòng 30 là những ký ức tồi tệ như vậy.
Không còn bất kỳ điều gì tương tự diễn ra ở mùa giải này. Inter vượt qua giai đoạn sa sút thường niên vào đầu năm mới bằng phong độ cao khi thắng 7 trong 10 trận ở hai tháng đầu năm. Từ tháng 3 tới khi vô địch, Inter bất bại khi thắng 8 trong tổng số 10 trận. Phong độ khủng khiếp trong thời gian này đưa Nerazzurri bứt qua kình địch cùng thành phố, AC Milan, trên BXH Serie A và đóng đinh vào chức vô địch thứ 19.
Thống kê nói rằng trong 5 trận gần nhất để quyết định tới chức vô địch, Inter chỉ để đối thủ sút trúng đích vỏn vẹn 5 lần. Ở chiều ngược lại, Nerazzurri đã tung ra tới 22 cú đá trúng đích trong thời gian này, 6 trong số đó là bàn thắng, 7 đưa bóng đi dội xà.
Hàng phòng ngự là điểm tựa vững chắc nhất của Inter trong chức vô địch Serie A lần này. Bộ ba Milan Skriniar-Stefan De Vrij-Alessandro Bastoni giúp Inter chỉ để lọt lưới 29 bàn, ít nhất giải đấu. Không chỉ phòng ngự chắc, bộ ba này còn giúp Inter luân chuyển sơ đồ chiến thuật linh hoạt khi triển khai tấn công.
HLV Antonio Conte trong mùa giải này thường xuyên giao lưu với các CĐV trên mạng xã hội thông qua tài khoản chính thức. Trong trận đấu với Sassuolo, Inter đã áp dựng sơ đồ 4-2-4 trong cách triển khai tấn công với cách sắp xếp không CĐV nào có thể lường trước: Christian Eriksen lui xuống đá cặp trung vệ với De Vrij, trong khi Bastoni và Skirniar trở thành hai hậu vệ biên.
Ở trận đấu được toàn bộ giới chuyên môn tại Italy nhận định là bước ngoặt của Inter ở mùa này, chiến thắng 2-0 trước Juventus ở vòng 18, Bastoni chính là người tung ra đường chuyền dài như đặt để Nicolo Barella tận dụng cơ hội ghi bàn đánh bại đối thủ.
Từ giữa tháng 2, trên sóng truyền hình Italy, Fabio Capello đã quả quyết chức vô địch “coi như đã thuộc về Inter” sau khi Milan thua sốc Spezia 0-2 và trao ngôi đầu cho đối thủ. Quan điểm của Capello rất rõ ràng: Inter sở hữu trọn vẹn lợi thế so với các đối thủ cạnh tranh khi không phải thi đấu ở cúp châu Âu, trong khi sở hữu đội hình chất lượng hơn hẳn đối thủ.
Dẫu vậy, để hiện thực hóa lý thuyết như Capello nhận định, Inter thực tế đã trải qua vô vàn sức ép.
Bước ngoặt Conte
“ConteOut” (Cút đi Conte) là từ khóa được lan truyền mạnh nhất từ các CĐV Inter vào giai đoạn tháng 12, thời điểm Inter bị loại khỏi Champions League với vị trí bét bảng. Nerazzurri cần thắng Shakhtar Donetsk ở lượt đấu cuối, nhưng những gì Inter có được chỉ là trận hòa 0-0, và chịu cảnh là đại diện duy nhất của bóng đá Italy dừng bước ngay tại vòng bảng.
Những chỉ trích nhắm vào Conte không ngừngi bởi dù có được những đầu tư hàng trăm triệu euro cùng mức lương 12 triệu euro/mùa, nhà cầm quân người Italy không thể giúp Inter đạt được mục tiêu tối thiểu tại Champions League. Lý lịch xấu khi từng là huyền thoại của Juventus càng khiến Conte chịu nhiều căm ghét.
Song Conte nhấn mạnh chính thời điểm đó là bước ngoặt tạo ra Inter chiến thắng ở nửa sau mùa giải: “Chúng tôi nhận chỉ trích từ mọi phía, với thái độ thù hằn không thể tin nổi. Inter không phải tập thể quen việc đối đầu với sự thù địch từ nhiều phía như vậy. Song chúng tôi đã đoàn kết, gắn bó để biến chỉ trích thành động lực”.
Biểu tượng cho khả năng vượt khó của Inter mùa này là Eriksen. Tiền vệ người Đan Mạch chỉ đá 64 phút trong hai tháng cuối năm 2020 tại Serie A sau thời gian đầu mùa chơi không đúng kỳ vọng. Mâu thuẫn giữa Eriksen với Conte được thể hiện rõ trong những phát biểu của tiền vệ này với truyền thông Đan Mạch. Anh nói “Đi mà hỏi HLV trưởng ấy” và “Tôi không được quyết định điều gì” khi nhận các câu hỏi về thời gian thi đấu nhỏ giọt tại Giuseppe Meazza.
Giám đốc thể thao Beppe Marotta của Inter xác nhận đã rao bán Eriksen với lý do “Cậu ấy không phù hợp về mặt chiến thuật”. Song chính Eriksen thay đổi tất cả. Cú đá phạt trực tiếp vào lưới Milan ở tứ kết Coppa Italia cùng việc Conte đưa Eriksen xuống chơi ở vị trí tiền vệ kiến thiết lùi sâu giúp số 24 đảo ngược tình thế ngoạn mục.
Anh trở thành quân bài không thể thiếu của Conte trong giai đoạn cuối mùa khi đá chính 11 trong tổng số 15 trận gần nhất của Inter. Chính Eriksen giúp Inter gỡ hòa trước Napoli ở vòng 31 bằng cú đá sấm sét từ ngoài vùng cấm. Đến trận quyết định cho chức vô địch trước Crotone, Eriksen lại ghi bàn, cũng bằng một cú nã pháo tầm xa.
Việc Eriksen chuyển từ vị trí hộ công thời Tottenham tới vai trò một cầu thủ kiến tạo lùi sâu cũng có thể xem là biểu tượng cho sự thay đổi trong tư duy của Conte cũng như Inter. Corriere dello Sport quả quyết Eriksen là nhân vật chính trong Scudetto thứ 19 của Inter chứ không phải Romelu Lukaku.
Alessandro Costacurta thán phục sự thay đổi của Conte với cậu học trò người Đan Mạch trên sóng truyền hình bằng tuyên bố: “Các anh nhìn đi, Eriksen có thể đưa bóng tới mọi vị trí trên sân, điều không tiền vệ nào của Inter làm được”. Daniel Adani, cựu hậu vệ Inter, thì tuyên chiến: “Eriksen đã thay đổi toàn bộ đội hình Inter. Khi nào thì những chỉ trích nhắm vào cậu ấy mới chấm dứt?”.
Conte thì thừa nhận: “Các cầu thủ Inter không phải những đấu sĩ, nhưng họ tin tưởng tôi tuyệt đối”. Chính sự tin tưởng ấy đã giúp Inter vượt qua mọi khó khăn và giành Scudetto.
Scudetto cho tương lai
Hơn 3 vạn Interista đã đổ ra đường phố Milan ăn mừng trong đêm Nerazzurri được xướng tên là nhà vô địch Serie A. Nhà thờ Duomo, nơi ghi nhận những màn ăn mừng hiển hách nhất của Inter trong quá khứ, chật cứng những chiếc áo sọc xanh đen. Trong biển người ấy có chiếc áo số 9 của Lukaku, số 10 của Lautaro, số 23 của Barella, nhưng cũng có cả số 4 của Javier Zanetti, số 22 của Diego Milito, số 10 của Adriano, số 20 của Alvaro Recoba…
Quá khứ gần như ùa về với các Interista trong khoảnh khắc ấy. Họ gặm nhấm nỗi buồn nhiều hơn tận hưởng niềm vui, nhìn những thần tượng già đi trong buồn bã vì thất bại hơn là vinh quang trong chiến thắng. Quá khứ với Zanetti, Adriano, Recoba, Milito… là người bạn tâm giao với Interista trong suốt 10 năm trời Nerazzurri trắng tay.
Danh vọng với Inter thực tế chưa từng là bạn đồng hành. Sau Scudetto vào năm 1980, Inter phải chờ thêm 9 năm để có lần tiếp theo lên đỉnh Italy, chờ thêm 17 năm nữa để mở ra chu kỳ giành 4 chức vô địch liên tiếp thời hậu Calciopoli, và cuối cùng chờ thêm 11 năm từ đỉnh cao 2009/10 để có được chức vô địch lần thứ 19.
Có lý khi Marco Materazzi nhấn mạnh “1 Scudetto của Inter có giá trị bằng 5 Scudetto thông thường” sau khi Nerazzurri vô địch. Bất chấp những thay đổi về chủ sở hữu và triết lý, Inter vẫn luôn là đội bóng bị căm ghét nhất tại Italia.
Steven Zhang, Chủ tịch của Inter, nhấn mạnh Scudetto lần thứ 19 này là dành cho các Interista, những người bất chấp mọi đau khổ và buồn bã vẫn ủng hộ toàn diện tới đội bóng suốt 11 năm qua.
Song có những lý do để các Interista lạc quan sau chức vô địch này. Inter đã đi một chặng đường dài với những bước tiến vững chắc dưới thời Steven Zhang. Họ sở hữu một đội hình thiện chiến với những nhân tố nòng cốt chỉ 27-28 tuổi, thậm chí trẻ hơn như Hakimi, Bastoni (22 tuổi) hay Lautaro Martinez, Barella (24 tuổi), một ông chủ thực sự yêu quý và hết lòng với đội bóng, cùng một HLV biết cách thổi bùng tinh thần chiến đấu đế mức Lukaku phải quả quyết “Tôi sẵn sàng chết vì Conte”.
20 trong số 25 cầu thủ thuộc đội một Inter chưa từng tận hưởng niềm vui vô địch quốc gia trước khi Inter giành Scudetto mùa này. Với những gì đang diễn ra tại sân Giuseppe Meazza, có thể tin đây sẽ không phải lần cuối họ được tận hưởng niềm vui ấy trong màu áo sọc xanh đen.
Còn với các Interista, chức vô địch này có thể chưa thấm tháp gì so với những đau khổ khủng khiếp họ phải đón nhận xuyên suốt hàng thập kỷ qua. Song họ sẽ có những người bạn mới, những Interista trẻ tuổi dần nắm bắt thế nào là Inter.
Để một ngày, tất cả sẽ hiểu những gì Beppe Servegenni, nhà văn và cũng là một Interista, viết trong cuốn Interismi (Chủ nghĩa Inter) xuất bản sau ngày Nerazzurri mất Scudetto vào 5/5/2002:
“Yêu Inter là một cách để luyện tập cho cuộc sống này. Đấy là cách để điều khiển nỗi lo lắng, là một nỗi u sầu ngọt ngào. Sau một hiệp 1 đẹp đẽ hoàn toàn có thể diễn ra hiệp 2 khủng khiếp. Nhưng rồi chúng ta cũng sẽ có một hiệp 2 khác, một trận đấu khác và sau trận cuối cùng là một mùa giải khác. Chúng ta không thể mất tất cả được. Rồi giờ khắc của chúng ta cũng sẽ đến và lúc ấy mới tuyệt vời làm sao”.
Bài viết của cây bút Nguyễn Việt Nhật (Zing), một Interista lâu năm.

Hãy chấm điểm bài viết này

0 Điểm
Upvote Downvote

Bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Di Marzio: Lukaku chỉ muốn Inter

Conte: Tôi mong những điều tốt đẹp với Mourinho