in

Inter 2002 – 2010: Khác biệt thế nào để thành công?

Năm 2013 khi Inter được chuyển giao cho Erick Thohir thì Luca Marotta, chuyên gia phân tích tài chính cho biết. Trong 21 năm giữ ghế chủ sở hữu, Massimo Moratti đã chi khoảng 1.2 tỷ USD để đầu tư vào đội bóng. Nhìn vào bức ảnh này, nó lại càng chứng minh tại sao ông là mẫu CĐV thuần túy nhất điều hành CLB mà lịch sử bóng đá từng ghi nhận.

Hãy nhìn vào hàng trên để thấy Inter 2001 – 2002 có gì? Alvaro Recoba, Hakan Sukur, Ronaldo, Christian Vieri, Adriano, Nicola Ventola. Trong khi hàng ngồi chỉ là những Okan Buruk, Nelson Vivas, Grigoris Georgatos, Dario Simic, Ivan Cordoba. Sự khác biệt là rất rõ, Moratti dành phần lớn số tiền 1.2 tỷ USD kia để trang bị hỏa lực thay vì nghĩ đến sự cần thiết của hàng thủ. Nếu chuyện ông từng 2 lần phá kỷ lục chuyển nhượng ấy được san bớt cho những chuyên gia phòng ngự thì hẳn Inter đã không trải qua thời gian dài trắng tay đến thế. Có người từng nhắc đến Fabio Cannavaro nhưng tôi muốn nhắc lại, vụ chuyển nhượng này không hề đại diện cho cách quản trị vốn rất thiếu lý trí của Moratti.

Ngược lại những kỷ nguyên thống trị của AC Milan (thập niên 80), Juventus (thập niên 90) đều được xây dựng cơ bản bởi hàng thủ. Bởi làm sao những Okan Buruk, Cristiano Zanetti đủ sức đọ lại sự dữ dằn, quỳ quyệt của Edgar Davids, Antonio Conte, Alessio Tacchinardi. Trong khi ngay cả Marco Materazzi, trung vệ hay nhất của Inter mùa giải này cũng chưa bao giờ đủ tầm sánh với Alessandro Nesta, Mark Iuliano, Ciro Ferrera. Thứ duy nhất mà Moratti để lại là cảm xúc không bao giờ chết trong tâm khảm các Interista về thời kỳ mà dang dở, có đủ nước mắt để giữ chân họ lại với màu áo Xanh Đen.

Khi tôi viết về kỷ nguyên Jose Mourinho Triplete 2010 cho dự án sách, tôi có nhấn mạnh rằng, giai đoạn này vươn đến đỉnh cao khi Inter đã xóa bỏ tàn tích của chế độ thần tượng và siêu sao trong lòng đội bóng khi ai cũng là một công nhân, họ phải chiến đấu hết mình để xứng đáng với lịch sử Inter thay vì ngược lại. Những con người ngỡ là tầm thường như Goran Pandev, Diego Milito cho đến người từng giành cú ăn ba như Samuel Eto’o, có thể sẵn sàng hi sinh bản thân mình chính là khác biệt giữa 2 giai đoạn này.

Hãy chấm điểm bài viết này

0 Điểm
Upvote Downvote

Bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Materazzi: Kinh ngạc với thái độ của Gresko

Nhà Zhang từ chối BC Partners